Di?n ?n TOTHA

  Di?n ?n TOTHA > TOTHA > ??ng tm - H?i qua?n nhn a?i - S?ng ?e?p

 
02-14-2013, 12:36 PM   #11
Vinh Hung
Junior Member
 
: Jan 2013
: 16
Re: Chúc mừng năm mới Quý Tỵ - Hành Trình Totha 2013

DU XUÂN CÙNG GIA ĐÌNH TOTHA – MÙNG 3 TẾT




Như lịch hẹn ban đầu, trưa mùng 3 Tết tôi chạy từ quê lên lại TP để gặp gỡ đầu xuân với gia đình Totha, vì bận rộn vào dịp đầu năm nên cuối cùng nhóm chỉ có 3 người gồm cô Sánh, chị Liên và tôi. Nhưng không khí vẫn không giảm phần sôi nổi do sự trao đổi với nhau về pháp đã học và chia sẽ với nhau về những việc đã làm trong những ngày Tết vừa qua. Đặc biệt, tôi thích nhất là được nghe chị Liên kể lại về những buổi sinh hoạt của Totha trong mấy ngày Tết mà vì ở xa tôi không tham gia được. Tôi chợt nhận ra, dù mỗi người một hoàn cảnh, dù đi đến đâu và làm gì, nhưng bất cứ ai đã là thành viên của gia đình Totha cũng luôn hướng về Totha với những tình cảm chân thành và yêu thương nhất.

Sau khi phát hiện ra hôm nay có sự trùng hợp “ngày mùng 3 năm 2013 với 3 người” cô Sánh nhớ về ý nghĩa của con số 3 mà Thầy đã nói để mở đầu cho buổi tất niên vừa rồi. “Lại nhớ về Totha, về Thầy chúng ta rồi” điều này làm cả nhóm bất giác cười vang, không khí càng vui vẻ hơn và thời gian trôi nhanh hơn rất nhiều.

Hơn 17h, nhóm tiến ra khu vực nhà thờ Đức Bà để tiếp tục cuộc trò chuyện. Vừa bước đến gần khu vực tượng phía trước nhà thờ Đức Bà, chúng tôi chợt nhìn thấy 1 cậu bé với gương mặt không bình thường, ngồi trên xe lăn do người nhà đẩy đi, cậu bé với ánh mắt buồn ngoái nhìn lại những cô cậu bé khác đang reo hò chạy nhảy xung quanh mừng xuân mới, một hình ảnh đối lập rất tội nghiệp và đáng thương làm cả nhóm không khỏi xót xa.

Ai cũng hiểu đây là 1 loại khổ của Khổ Đế mà Thầy từng giảng trong bài giảng về Tứ diệu đế, những cái khổ mà không ai có thể thoát được nếu vẫn chưa thoát khỏi cảnh luân hồi. Nhìn lại mình chợt thấy hạnh phúc, hạnh phúc vì dù cho đang phải nhận lấy những cái khổ do trước đây mình vô minh gây ra, thì cái may mắn lớn nhất là giờ đây đã tìm được con đường để cùng đi, cùng về - con đường Chân – Thiện – Mỹ mà Thầy đã và đang trao đến cho mỗi thành viên gia đình Totha. Cả nhóm cùng nhìn cậu bé, dù không nói gì nhưng có lẽ ai cũng cầu mong cho bé sớm tìm được cách để giải thoát cho chính bản thân em. Chị Liên chia sẽ thêm: sau khi học về tri kiến và tư duy thì khi tiếp xúc với sự vật hiện tượng xung quanh, chúng ta mới có cơ sở và cái nhìn thấu đáo được. Đây là lần đầu tiên mùng 3 Tết tôi đứng giữa lòng TP và có những cảm giác rất khó tả suốt buổi trò chuyện cho đến khi về tận nhà….
 
02-15-2013, 10:41 PM   #12
Mai Anh
Junior Member
 
: Dec 2012
: 14
Re: Chúc mừng năm mới Quý Tỵ - Hành Trình Totha 2013

Cảm Nhận Ngày Đồng Tâm Đầu Năm.

Mùng 5 tết như đã hẹn, các thành viên TOTHA hội tụ tại ngôi nhà bát giác tọa lạc trong dinh Độc Lập. Mọi người chia sẻ với nhau về những việc đã làm trong những ngày tết đầu năm. Lúc sau, mình nghe chị Liên nói chuyện với Thầy qua điện thoại, chị nhờ Thầy giúp chuyển năng lượng trong giờ đồng tâm vào buổi tối. Trong lòng mình cảm thấy Thầy thật gần gủi, Thầy đã luôn đồng hành cùng với các thành viên gia đình TOTHA trong tất cả mọi việc. Sau khi chia sẻ mọi chuyện, cả nhóm kéo ra bải cỏ gần đó ngồi thành vòng tròn và bắt đầu trao đổi Pháp. Ngọc Anh chia sẻ là còn chưa được thông về 7 thanh tịnh đến Niết bàn.

Để dể hình dung Chị Liên đã vận dụng thực tế đời thường làm ví dụ như sau:

Đầu tiên là giữ giới thanh tịnh, có 5 giới: Sát Sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, say sỉn.
- Sát Sanh: kẻ thường sát sanh gọi là đồ tể. Đối lập với đồ tể là Bác Sĩ, chuyên cứu người. Đức tính cao qúy của một vị bác sĩ mà người người thường nói đến là “Lương y như từ mẫu”.
- Trộm cắp: kẻ trộm cắp gọi là tên trộm. Đối lập với tên trộm là người làm từ thiện. Đức tính luôn có của người làm từ thiện là rất thương yêu chúng sanh, luôn xót xa trước nổi khổ của người khác và đồng cảm trước nổi khổ đó.
- Tà dâm: Nếu là phụ nữ làm việc này thường gọi là “cave,…”. Còn đàn ông làm việc này thường gọi là “Sở khanh, trai bao,…”. Đối lập với những người phụ nữ này là những cô gái còn trinh trắng, với đức tính ngoan hiền. Đối lập với những người đàn ông này là những chàng trai chưa biết yêu bao giờ, trong thơ văn hay nói đến là “gã khờ ngọng ngịu đứng làm thơ”. Họ rất thanh cao.
- Nói dối: Không ít người làm trong lĩnh vực buôn bán, kinh doanh thường hay nói dối. Đôí lập với họ là Thầy Giáo, Cô Giáo. Đức tính cao qúy của một Thầy Giáo, Cô Giáo mà người người thường nói đến là “Cô giáo như mẹ hiền”, bản chất của nghề này là luôn nói đúng sự thật.
- Say sỉn: người thường say sỉn gọi là bợm nhậu. Đôí lập với họ là người luôn tỉnh táo, không say sỉn. Vì luôn tỉnh táo nên họ rất thanh lịch và trang nhã.

Bước cao hơn là kiến thanh tịnh, ở giai đoạn này chúng ta sẽ thấy và hiểu được bản chất cao qúy thanh sạch ứng với từng sự đối lập của từng giới. Ví dụ như nghề Bác Sĩ, ta sẽ thấy và hiểu được bản chất cao qúy của nghề này là “Lương y như từ mẫu”, sẵn lòng cứu giúp người mà không nề hà bất kỳ điều gì.

Khi đã thấy được những đức tính cao qúy này, ta sẽ đi tiếp đến “Đoạn nghi thanh tịnh”. Ở giai đoạn này chúng ta hoàn toàn không còn nghi ngờ gì về những đức tính cao qúy thanh sạch ứng với từng nghề nữa.

Tiến cao hơn nữa là “Đạo phi đạo tri kiến thanh tịnh”. Ở giai đoạn này chúng ta sẽ phải vượt qua rất nhiều thử thách để tìm được con đường đi đến sự thấy biết, hiểu thấu tận tường. Ví dụ như để trở thành bác sĩ ta cần phải trãi qua thời gian ôn luyện rất nhiều, và vượt qua nhiều khó khăn khác để thi đậu vào trường y (phải cố gắng đề vượt qua được sự cảm dỗ, những cản trở lôi kéo của môi trường bên ngoài (ngoại pháp), và sự thôi thúc níu kéo từ trong chính trong nội thức bên trong mình( nội pháp). Khoảng thời gian này chính là “Đạo phi đạo tri kiến thanh tịnh”.

Khi đã vượt qua moị thử thách và trở thành sinh viên trường Y, tiếp theo là con đường đề trở thành một bác sĩ thì phải học suốt 7 năm tại trường Y để có thể thấy biết và hiểu thấu tận tường ngành học của mình . Giai đoạn này chính là “Đạo tri kiến thanh tịnh”.

Sau 7 năm học, tốt nghiệp có văn bằng bác sĩ, người đó đã thấy, hiểu và thấu quán được đức tính cao qúy của một vị bác sĩ và có thể thực hành nghề Bác sĩ, sẵn lòng chữa bệnh cứu giúp người khác mà không nề hà bất kỳ điều gì. Đây chính là “Tri kiến thanh tịnh”.

Khi đã đã thấy biết và hiểu thấu được đức tính cao qúy này, nhưng không chấp vào nó nữa, không chấp vào danh xưng bác sĩ nữa thì đó chính là “Vô thủ trước Niết Bàn”. Lúc này, người đó mặc nhiên chính là 1 vị bác sĩ cao qúy, và đây cũng chính là Niết Bàn.

Ngoài 7 thanh tịnh, nhóm còn trao đổi thêm một số kiến thức khác. Sau đó nhóm đón cô Sánh và Kiên ở công viên gần Dinh, và mọi người đã chụp với nhau những tấm ảnh lưu niệm. Và rồi giờ đồng tâm cũng đã đến, ngoài sự cầu nguyện cho hòa bình thế giới, mình đã thầm quán ý cầu nguyện cho các em bé đang chữa trị trong bệnh viện Ung Bứu và cho môt bác là bạn thân của bố mẹ mình, bác cũng đang chống trọi với căn bệnh ung thư quái ác này. Mình hy vọng với sự đồng tâm của đoàn thể sẽ giúp các bé, bác cùng mọi người mau lành bệnh và khỏe mạnh.
 
02-16-2013, 10:02 AM   #13
Gia Dinh Totha
Junior Member
 
: Feb 2013
: 1
Re: Chúc mừng năm mới Quý Tỵ - Hành Trình Totha 2013

Thân gởi Cô Chú ACE gia đình Totha clip hình ảnh sinh hoạt của gia đình Ta trong dịp nghĩ tết Nguyên Đán Quý Tỵ 2013

http://www.youtube.com/watch?v=1r7Rl...ature=youtu.be
 
02-16-2013, 09:42 PM   #14
Vinh Hung
Junior Member
 
: Jan 2013
: 16
Re: Chúc mừng năm mới Quý Tỵ - Hành Trình Totha 2013

CẢM NHẬN VÀO NGÀY ĐỒNG TÂM ĐẦU NĂM (MÙNG 5 TẾT)

Sau mùng 3 Tết, hôm nay là ngày tiếp theo gia đình Totha gặp nhau để chia sẽ pháp và đặc biệt là sẽ tham gia buổi đồng tâm đầu tiên của năm, trước là để cầu nguyện cho hòa bình thế giới, sau là cầu nguyện cho tổ tiên gia đình và những người thân xung quanh.
Vẫn điểm hẹn cũ tại Dinh Độc Lập, cả nhóm cùng nhau trao đổi lại những kiến thức đã học một cách cởi mở và chân tình nhất. Một lần nữa nhóm được nghe chị Liên chia sẽ về 7 bước thanh tịnh với những dẫn chứng và ví dụ thực tế, sinh động, dễ nhớ.

Giới thanh tịnh: những nghề nghiệp tượng trưng cho mỗi giới, đức tính ứng với mỗi giới và sự đối lập


Thấy rõ được rõ ràng những tính chất trong sạch và không trong sạch trên, đó chính là “kiến thanh tịnh”

Những đức tính này có thật, chính bởi thấy được nên không còn nghi ngờ, phân vân gì về bản chất của sự thanh tịnh hằng có trong mỗi nghề, đó chính là “đoạn nghi thanh tịnh”, ví dụ như không còn nghi ngờ bản chất của 1 bác sĩ thực thụ là cứu người mọi lúc mọi nơi không ngần ngại.

Đã thấy được sự thanh sạch và muốn đạt được sự trong sạch thanh tịnh đó (ví dụ như muốn trở thành bác sĩ) thì đòi hỏi phải thi, học để được làm bác sĩ. Việc đầu tiên là phải ôn và thi đậu vào trường. Khó khăn của việc này là bị ảnh hưởng bởi 2 yếu tố bên trong (nội pháp) và bên ngoài (ngoại pháp):

• Yếu tố bên trong con người mình: sự ham muốn của chính bản thân và thói quen cũ của mình (muốn được đi chơi hơn học, với người thường say sỉn muốn dứt bia rượu thì không có bia rượu vào người lại thấy thiếu vắng không chịu nổi).

• Yếu tố bên ngoài: sự tác động của bạn bè, gia đình, người thân (ví như kẻ cắp muốn hoàn lương nhưng bị bạn bè cũ rủ rê, đồng đản lôi kéo vì có những “mối hời”).

Vượt qua được những khó khăn, sự trỗi dậy của bản tính bên trong, sự cám dỗ từ bên ngoài, để ôn luyện và thi đậu, đó chính là đạo phi đạo tri kiến thanh tịnh.

Tiếp sau khi vào được trường là khoảng thời gian 7 năm học, vừa học vừa chứng nghiệm và nhận ra được sự thanh tịnh trong sạch, bản chất của nghề bác sĩ, đó chính là đạo tri kiến thanh tịnh, tức con đường để thấu quán được sự trong sạch thanh tịnh.

Sau khi hoàn thành khóa học, người học sẽ hoàn toàn thấu quán một cách rõ ràng được tường tận kỹ năng của một bác sĩ, phương pháp chữa bệnh cho từng bệnh nhân, thấy được bản chất và những đức tính cần có của một bác sĩ thực thụ, đó chính là tri kiến thanh tịnh.

Nhưng không vì thế mà một bác sĩ lại chấp và cái danh là bác sĩ mà đòi hỏi được cung phụng vật chất, được tôn sùng, dâng tiền của thì mới cứu người cho xứng với địa vị của mình, mà trái lại mang cái tâm của một từ mẫu để cứu người vô điều kiện, đó chính là vô thủ trước niết bàn thì mới trở thành một lương y đích thực, đó chính là Niết Bàn.

Ngoài 7 bước thanh tịnh, cả nhóm còn trao đổi thêm một số pháp khác đã được học, lại vừa được chị Liên “chiêu đãi” đặc sản ngày Tết trong không khí đầu năm.

Trong lúc chờ đến giờ đồng tâm, nhóm đã đón thêm 2 thành viên mới là cô Sánh và Kiên ngay công viên gần Dinh Độc Lập. Niềm vui gặp mặt của mấy cô cháu xen lẫn chút lo lắng của mọi người khi nghe Cô kể lại về hành trình đi Lễ Chùa vào ngày hôm qua (mùng 4 Tết) ở những nơi xa Thành Phố. Theo lời cô kể thì do có rất nhiều người tham gia cùng đến 1 nơi, nên đã xảy ra những việc không hay như chen lấn xô đẩy, kẻ xấu cướp giật tiền, bị phát hiện lại kêu đồng bọn đến dùng vũ khí giải vây gây cảnh hỗn loạn, thương tích…

Một điều vô tình là nhóm đang thảo luận đến phần 8 điều giác ngộ của các bậc đại nhân mà đức Phật dạy ngài A Na Luật, nên chị Ngọc Anh đã phân tích thêm về cái si và mê muội của con người. Cái si là cái đáng sợ nhất vì ta không dễ mà nhận biết được như tham và sân, khi ta khởi tham hay khởi sân lên ta có thể thấy được nó và tìm cách chế ngự, còn với cái "si" thì nó cứ như tàng ẩn trong người một cách vô hình nhưng nó lại chính là nguyên nhân gây ra những việc không hay, gây ra cái tham, cái sân, gây những điều phiền não.

“Phải biết rõ rằng, sự ngu si thật là đáng sợ. Cho nên, đối với tất cả mọi ngành học thuật đều phải để tâm nghiên cứu và học hỏi, rồi lại phải phát tâm đem những điều đã học hỏi mà giáo hóa chúng sanh, sao cho moi loài đều được an vui.”


Cô Sánh cũng chia sẽ là cô không thấy thoải mái mà trái lại cô cảm thấy mệt mỏi sau khi đi về, vì đường xa, lại còn thấy những cảnh không vui. Nhưng cô không thoát được lời rủ rê của bạn bè một phần vì nể bạn. Nếu như Cô không đi thì với kinh phí đi lại đó, chúng ta sẽ có thêm nhiều bao lì xì cho các bệnh nhi ở Trung tâm ung bứu mà ngày mùng 4 nhóm đã đi, đồng nghĩa việc chúng ta sẽ trao thêm nhiều niềm vui hơn, chia sẽ bớt nổi đau cho họ. Đều là lòng từ tâm, lòng hướng thiện, nên sẽ không phân biệt địa điểm hay đối tượng, cái cần là phù hợp và có lợi ích thiết thực nhất. Muốn thấy và biết được điều đó chắc chắn cũng phải có tri kiến và tư duy để thoát dần cái si trong mỗi người.

Có lần trong bài giảng Thầy đã trích dẫn lời của ngài Lục Tổ Huệ Năng: Chư thiện tri thức. Chúng sinh trong tâm mình là lòng tà mê, lòng giả dối, lòng bất thiện, lòng ghen ghét, lòng ác độc. Các tâm này đều gọi là chúng sanh (PBĐK tr.81). Khi ta chuyển hóa một tư tưởng, làm cho nó hết phiền não, trở nên thanh tịnh, đó là nghĩa của “cúng dường một vị Phật”, vì đã đưa một chúng sanh đang từ phiền não, đau khổ, đến bờ giải thoát. Mỗi kiếp sống, mỗi người chúng ta đều có vô lượng phiền não, cần phải “độ” cho hết, nên gọi là “cúng dường vô số ức Phật” để cuối cùng “người cúng dường đó cũng thành Phật”.

Bởi thế giờ mình hiểu sự cúng dường không hẳn phải đi đến nhiều nơi, phải đến những nơi xa xôi mới thể hiện được tâm thành, việc này đôi khi lại rơi vào cảnh tượng thấy những điều xấu xung quanh (kiến trược) từ sự vô minh sai lầm của con người tạo ra (chúng sanh trược) khi mình chưa vững thì dễ bị cuốn theo đám đông, thọ nhận những điều không hay rồi cứ bị nó đeo bám vào người mà nhớ lại, nhắc lại rồi lại tự mình nghe lại sẽ làm mình ngày càng rối hơn và càng khó thoát ra được (phiền não trược).
Trước đây mình cũng như Cô, cũng thích đi Lễ ở nhiều nơi vào đầu năm, giờ thì đã hiểu ra cái ý mà Thầy thường nhắc nhở "tìm Phật thà tìm tâm". Rồi nhận ra rằng nếu cứ mãi bị cuốn theo những hình thức bên ngoài mà không lo chỉnh sửa chính mình thì dù có đến đâu để tìm an lạc, tịnh tâm...chẳng qua là cách tự trấn an mình, tự đánh lừa cảm giác của mình thôi. Đó là lý do vì sao mình cứ đi "miệt mài và chăm chỉ" nhưng sau đó về lại với cuộc sống đời thường vẫn luôn cảm thấy bất an và không vui.
Hướng về Phật, hướng về sự giải thoát là tốt nhưng nếu không tri kiến và tư duy đúng sẽ không nhận ra việc chấp vào hình tướng, vào hình thức bên ngoài, vào âm thanh để tìm Phật là không đúng phương pháp (Pháp) mà đức Phật từng dạy.
Nhược dĩ sắc kiến ngã
Dĩ âm thanh cầu ngã
Thị nhân hành tà đạo
Bất năng kiến Như Lai
(trích kinh Kim Cang)

Nghe chị Liên tâm sự với Cô Sánh về những cái lo lắng của Chị dành cho Cô mà trong đó cũng chính là cái mình đang lo lắng cho Mẹ và các Dì: Cô đi về Cô không thấy an lạc hơn, mà trái lại có thêm những điều làm Cô phiền não, rồi chỗ đông đúc có chuyện như vậy người lớn tuổi sẽ không nhanh chân bằng người trẻ, sẽ bị chen lấn xô đẩy rồi ảnh hưởng thân thể, đau đớn có khi nguy hiểm, người thân sẽ lo cho Cô biết mấy, rồi thành viên trong gia đình Totha mọi người ai cũng lo cho Cô cả… Với tấm lòng và sự chia sẽ của chị Liên, mình rất mừng vì Cô Sánh đã nhận ra điều gì nên làm để cô tìm được sự an vui, hạnh phúc cho Cô.

Mẹ và các Dì mình ở quê vẫn còn đang tất bật đi rất nhiều nơi trong tháng 1 này. Thế nên, đến giờ đồng tâm ngoài những mục đích chính trên, mình sẽ cầu nguyện cho Mẹ, các Dì đồng tu với Mẹ và nhiều người xung quanh nữa sẽ sớm nhận ra phải làm sao để việc cúng dường thêm ý nghĩa, để việc làm thiện có ích hơn và để việc tu học được trọn vẹn hơn. Cầu mong với sự đồng tâm của đoàn thể sẽ giúp ích được cho mọi người trong việc giác ngộ này.

 
02-18-2013, 12:26 AM   #15
Mai Anh
Junior Member
 
: Dec 2012
: 14
Re: Chúc mừng năm mới Quý Tỵ - Hành Trình Totha 2013

CAFÉ MÙNG 8 TẾT

Trưa nay mình có hẹn với chị Liên ở quán café GYM 17 tầng. Mình đã dẫn theo một đứa bạn thân tên là Trang. Trước đây mình đã từng mong một cơ hội nào đó Trang sẽ được gặp chị Liên, nhưng mình biết chị rất bận, nên không nghĩ cơ hội đó có thể đến sớm như vậy. Điều này làm lòng mình cảm thấy rất vui. Trong lúc trò chuyện Chị đã chia sẻ với tụi mình về chuyến đi thăm và chúc tết các cụ ở Viện Dưỡng Lão vào mùng 7 tết. Qua lời kể của chị mình cảm nhận được tình cảm ấm áp mà gia đình TOTHA đã dành cho Viện Dưỡng Lão, và ngược lại gia đình TOTHA cũng đã nhận được lời cảm ơn và chúc tết rất tình cảm từ các cụ và các nhân viên ở Viện. Một điều làm mình cảm thấy khá bất ngờ là Viện Dưỡng Lão và Bệnh Viện Ung Bứu (nơi mà gia đình TOTHA đã đến thăm và chúc tết các bệnh nhi vào mùng 4 tết) cùng tọa lạc trên một con đường (Nơ Trang Long). Bất giác mình nghĩ không hiểu có phải ngẫu nhiên hay không mà Bệnh viện - nơi các em nhỏ đang nằm trị bệnh thì ở đầu đường, còn Viện Dưỡng Lão – nơi các cụ đang được chăm sóc thì nằm ở cuối con đường. Và rồi theo đó là một cảm xúc dâng trào, mình cảm thấy những hoạt động của gia đình TOTHA trong những ngày đầu năm thật nhiều ý nghĩa. Tự nói với bản thân sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để cùng với các thành viên trong gia đình TOTHA đồng hành trên con đường hướng đếnh ánh sáng Chân – Thiện – Mỹ.

Trang đã được chị Liên và mình chia sẽ khá nhiều về Pháp. Do bạn chưa được tiếp cận Pháp nên chị Liên dặn mình nên dùng từ ngữ dễ hiểu, liễu nghĩa để bạn có thể hiểu được nôi dung. Ban đầu, mình hơi lo vì bạn của mình thẳng tính và chưa thông một số vấn đề sẽ vô ý trong lời nói, nhưng chị Liên dường như hiểu được nổi lo đó của mình, có những lúc bạn mình có thể qúa hào hứng nên hơi khích, chị Liên vẫn điềm tĩnh và từ từ giải thích mọi khúc mắc của bạn. Mình thầm cảm phục và cảm ơn chị rất nhiều. Mình đã chia sẻ với Trang về 7 thanh tịnh, khi Trang đặt câu hỏi với chị Liên là “Em làm nghề kế toán ngân hàng. Vậy em phải làm như thế nào để có thể trong sạch?”. Và mình thật sự ngạc nhiên khi chị đưa ra những dẫn chứng rất cụ thể về nghành này để nói cho Trang hiểu. Một vài ví dụ chị đưa ra là:

- Trước khi đến Ngân Hàng, em nên gọi điện thoại trước xem mình có thể đến vào giờ nào để vừa tiện cho nhân viên Ngân Hàng và cũng tiết kiệm được qũy thời gian của mình. Nếu không gọi trước mà đến bất chợt thì có thể vì mình là đối tác quan trọng nên họ sẽ ưu tiên giải quyết cho mình trước, nhưng những người đến trước, họ đã đợi rất lâu nhưng chưa được giải quyết và khi họ thấy điều bất công này, họ sẽ nghĩ không tốt về mình và nhân viên Ngân Hàng.
- Hoặc khi công ty cần mua nguyên vật liệu nào đó, nhưng qũy tiền mặt của công ty không còn nhiều mà phải ngày mai mới có tiền vào, thì mình nên bàn với sếp nói rõ với đối tác để có thể vừa mua được hàng mà vừa không phải nói dối.

Trước khi đến gặp chị Liên, bạn mình than mệt và buồn ngủ, nhưng chỉ vài phút sau khi nói chuyện, mình thấy Trang hào hứng và hiếu động hẳn lên. Bạn đã lắng nghe rất chăm chú và đặt nhiều câu hỏi ở những phần bạn chưa rõ. Ngoài ra, mình cũng chia sẻ với chị là mình đang có tâm nguyện thờ Cửu Huyền Thất Tổ trên bàn thờ gia đình. Chị Liên cũng đã giúp mình trong việc giải thích ý nghĩa của việc này với gia đình. Mình mong là mình sẽ sớm làm được.

Ngày hôm nay mình cảm thấy thật ý nghĩa, không biết trong lòng bạn mình như thế nào, nhưng riêng mình, mình biết ơn chị Liên nhiều nhiều lắm. Vì chị đã giúp bạn mình khai thông được khá nhiều vấn đề trong cuộc sống (có lần chị chia sẻ đây là Pháp thế gian). Và bản thân mình cũng được chị hỗ trợ rất nhiều. Chỉ cách đây vài ngày thôi, chị cũng đã giúp mình gở bỏ được một gánh nặng trong lòng. Mình cảm thấy chị thật gần gủi. Lần đầu tiên mình nghĩ chắc có lẽ Đức Phật thấy tâm mình biết hướng về điều tốt nên đã cho mình có cơ duyên gặp Ngọc Anh, và từ đó mình mới có được sự may mắn lớn lao trong đời là được gặp Thầy, chị Liên và các thành viên của gia đình TOTHA.

Ngày mai là mùng 9 tết, kết thúc kỳ nghĩ tết và bắt đầu một năm làm việc với bao sự lo toan của cuộc sống thường nhật. Và chắc rằng gia đình TOTHA cũng sẽ bắt đầu một năm với nhiều lịch trình mới. Cả nhà ơi! Chúng ta hãy cùng đồng lòng để năm nay sẽ là một năm thật nhiều ý nghĩa với gia đình TOTHA và cộng đồng nhé.

 
02-19-2013, 11:48 PM   #16
thuycuc
Junior Member
 
: Feb 2013
: 1
Smile Re: Chúc mừng năm mới Quý Tỵ - Hành Trình Totha 2013

CHIA SẺ THĂM TRẠI DƯỠNG LÃO

TP. Hồ Chí Minh, mùng 7 Tết Quý Tỵ.

Buổi trưa, tôi nhận được điện thoại của chị Liên thông báo về việc gia đình Totha tổ chức thăm trại dưỡng lão ở đường Nơ Trang Long. Khoảng hơn 2 giờ chiều, tôi đã có mặt tại điểm hẹn. Cả nhóm có khoảng trên dưới 10 người, già trẻ đủ cả. Chúng tôi cùng nhau chuẩn bị khoảng 7 chục bao lì xì cho các cụ và nhân viên ở đó. Xong xuôi mọi việc, tất cả cùng nhau đi vào trại. Vòng vèo một hồi trên con đường nhỏ trải đá răm với hàng rào dâm bụt và cây gì đó tôi không rõ tên ở hai bên đường, cuối cùng chúng tôi cũng đã tìm được địa chỉ cần đến: Nhà Dưỡng Lão Tình Thương Vinh Sơn. Bước vào trong, tôi ngỡ ngàng trước một khuôn viên rộng rãi, thoáng mát, sạch đẹp như một công viên. Một chị nhân viên và một cụ bà trông vẫn còn khỏe mạnh dường như đã quen với việc viếng thăm của các đoàn khách mau mắn đi tìm Sơ phụ trách. Sơ còn rất trẻ và rất dễ thương với khuôn mặt hiền hòa, giọng nói nhỏ nhẹ, nụ cười tươi tắn. Sơ tự tay pha nước mơ mời chúng tôi uống và giới thiệu nước mơ do Sơ tự làm từ quả mơ đặt mua ngoài Hà Nội ngâm với đường được 3 năm rồi. Nước mơ rất ngon, vừa vặn, không chua quá cũng không ngọt quá. Vừa thưởng thức nước mơ mát lành, chúng tôi vừa lắng nghe Sơ kể về các cụ sống ở nơi đây. Tất cả các cụ ở đây đều là cụ bà trên 70 tuổi và không còn bất cứ một người thân nào. Các cụ đại đa số đều sinh sống bằng nghề bán vé số, lượm ve chai hoặc làm ô-sin. Sức cùng lực kiệt, không thể làm việc được nữa, sống lay lắt trong những căn phòng trọ, các cụ được những bà con chòm xóm giới thiệu đến nơi đây. Ở đây các cụ được chăm sóc chu đáo, tận tình. Những cụ còn khỏe mạnh đôi chút thì phụ giúp những việc lặt vặt như lặt rau, quét sân và phụ chăm sóc các cụ nằm liệt giường. Cỡ khoảng 20/60 cụ yếu mệt không thể đi lại được, thậm chí có cụ còn không thể nói được, không nhận ra ai. Theo những câu hỏi dẫn dắt của chị Liên, Sơ cho biết thêm là các cụ ở đây rất dễ nổi nóng và hay cãi vã, gây nhau dù chỉ là một chuyện rất nhỏ, cá biệt còn có 2 cụ vác dao đòi chém nhau nữa. Sơ cũng đã tìm đủ mọi cách từ khuyên giải đến phạt tiền (20 000 đồng/lần gây lộn), mời chuyên gia tâm lí đến nói chuyện, có khi còn phải giả vờ đuổi đi (bố trí cho mỗi cụ đi 1 nơi khác) nhưng cuối cùng cũng đành bó tay. Giải pháp hiện nay là ... để cho cãi nhau chán rồi thôi, bởi các cụ nóng đó mà cũng quên ngay đó.
(còn nữa)

 

« | »







- -