12-27-2012, 06:09 PM   #22
votiencong
Junior Member
 
: Dec 2012
: 1
Re: Totha, Đường về Chân - Thiện - Mỹ

BÁO CÁO LỚP 1 – KHÓA HỌC 12-06-2012
Học viên: Võ Tiến Công - SN: 1976, Nghề nghiệp: XNK


Kính gửi: Thầy cùng gia đình Totha


Cơ duyên em đến với Thầy và gia đình Totha là nhờ bạn Nhật lớp trước giới thiệu và đăng ký cho em học.

Cảm nhận ban đầu trước khi theo học

Mục đích ban đầu em theo học là luyện tập cơ thể được khỏe mạnh, và tìm hiểu thêm liệu con người có luân hồi như một số kinh sách nhà phật nói hay chỉ là sự truyền đạt mê tín của một số người. Ta có nên tận hưởng lạc thú trần gian đang có hoặc bất chấp thủ đoạn để có và tận hưởng những gì mình muốn. Ngày nay người ta triết lý “sống phải biết hưởng thụ”, xem nhẹ trinh tiết, đức hạnh nhưng coi trọng đồng tiền. Trong ta thường xuyên xuất hiện những câu hỏi “ nếu ta không làm thì người khác cũng làm. Giờ ta không hưởng thụ thì đâu còn cơ hội để hưởng. Cuộc sống, lúc ta đạt được những gì ta muốn thì thấy thật hạnh phúc vui vẻ nhưng khi gặp trắc trở, phản bội, ta lại thấy sao cuộc đời đau khổ và muốn tìm đường giai thoát. Vậy thật sự có đường giải thoát không?

Khoảng hai năm nay em bị chứng bệnh viêm mũi rất khó chịu, uống thuốc thì hết, hết thuốc lại bị sổ mũi. Khoảng tháng tư năm nay khi gặp bạn Nhật để mượn sách, tình cớ bạn kể chính bạn trước kia bị sổ mũi nhiều hơn mình nữa nhưng theo Thầy học thì nay đã hết bênh, mình không tin lắm nhưng nghĩ nên học thử vì bạn mình là người chân thật, thường nói sự thật chứ không mê tín hay tuyên truyền quảng cáo. Nghe bạn kể sơ về Thầy thì mình cảm nhận Thầy như một vị chân sư đắc đạo khoát áo cà sa nhưng bạn nói Thầy ăn bận bình thường và từng là kỹ sư điện tử, là người theo khoa học thực sự lại am hiểu về phật học và có thể dạy chúng ta con đường giải thoát.

Khi chưa trực tiếp gặp Thầy hoặc chưa từng nghe Thầy giảng về phật học nguyên thủy thì khó có thể tin được những gì bạn đã nói.

Mặc dù mình theo đạo phật theo truyền thống gia đình, nhưng mình cũng không biết Phật có thật hay không, chỉ hiểu sơ đẳng như Phật có tính kiên nhẫn và lòng từ bi thông qua phim ảnh và vài kinh sách nói về phật giáo. Bản thân cũng rất thich xem phim có hình ảnh Thầy chùa đức độ như các vị sư trong chùa Thiếu Lâm hay sư tổ Đạt Ma. Mẹ mình cũng theo đạo phật, đã quy uy và có pháp danh. Mẹ rất thương người, tốt bụng, nhung lại cũng rất mê tín, thường tin Thầy bói hơn bản thân và con cái trong nhà. Thường khi làm việc gì quan trọng thì mẹ cũng tìm đến thầy bói, hay nhà có xẩy ra biến cố gì đau buồn mẹ cũng tìm đến thầy bói cúng bái xin bùa giải hạn. Ngoài mẹ ra còn rất nhiều người xung quanh mình cũng rất hay tìm đến thầy bói để tìm kiếm sự an ổn hay lối thoát khi găp biến cố trong cuộc sống nhưng kết quả thì không như mong đợi, mất thời gian, họ xa rời thực tế và không tin vào chính bản thân mình, mất dần năng lực tư duy. Từ đó mình có cái nhìn phiến diện về phật giáo gần giống như mê tín dị đoan nên khi chở mẹ đi chùa mình thường ở ngoài giữ xe mà không vào vì không tin tưởng Phật có thật hay không.

Sau khi theo học.

Trước tiên cho em xin tỏ lòng thành kính và cám ơn Thầy, cô Liên, bạn Kiên cùng anh em trong gia đình Totha. em đã lời quá nhiều so với học phí, kiến thức của Thầy thật uyên thâm, môt cách tu hành mới phù hợp với thời nay hơn.

Trong những buổi học đầu tien, hình ảnh Thầy thật giản dị, lời giản ấm áp mang tình yêu thương đã hoàn toàn thuyết phục học sinh vốn đầy ngạo mạng và hoài nghi bởi kiến thức bao quát thấu đáo của Thầy về trường phái đông phương, tay phương, khoa học hiện đại, toán học…chỉ vài buổi học lý thuyết nhưng học trò đã hiểu cơ bản về Lão giáo, Khổng giáo, Phật giáo. Hiểu về âm dương, ngũ hành, phong thủy, càn khôn, bát quái, …mà trước giờ mình đã từng đọc sách và muốn tìm hiểu cũng không hiểu được nguyên lý cũng như ngôn từ của nó. Nay, khiến em ngày càng thích đọc sách về Phật nhiều hơn và phát hiện ra rằng những điều trong kinh sách nói Thầy cũng đã dạy cho mình, chứng tỏ Thầy đã nguyên cứu rất nhiều và hiểu thấu đáo về nó. Sau này khi nghe kinh hay đọc sách mình thấy rất dể hiểu những câu nói trừu tượng mà trước đây mình không hiểu và không tin được.

Càng thán phục hơn khi Thầy nguyên cứu dạy học trò tu tập một cách khoa học, logic đó là những bài tập thực hành. Với phương châm tâm an, trí sáng, thể cân bằng mới tu tập tiến bộ được. Thầy lần lượt dẩn giắt học trò qua những bài Ngũ Hành Chuyển Hóa, động tác nhẹ nhàng, tốn ít thời gian, không gian, ai cũng tập được đả thông kinh mạch còn hơn mỗi ngày tập thể dục cả tiếng đồng hồ nhưng đòi hỏi phải có không gian và dụng cụ.., sau khi thể khỏe mạnh bảo vệ chúng ta chống lại bệnh tật thì mới yên ổn tu tập được. như Thầy đã từng nói “ thân, tâm chúng ta như nước trong lu, lu bị chao động thì nước không thể đứng yên được” sau khi thể vững thì tiến hành tu tập làm sạch tâm thức bằng Nhị Thanh Dẫn Thức để trí sáng, tâm từ bi yêu thương, tâm trí thể cân bằng. sau khi tâm trí thể cân bằng thì hướng tâm về giác ngộ qua bài Phật Thông Công. Nếu xét thấy những bài tập như vậy hoàn toàn phù hợp với khoa học, logic, thuận theo tự nhiên thì còn nghi ngờ gì nữa mà không luyện tập.

Như người ta thường nói: “ Kết quả thực tế là thước đo chân lý”, quả thật chỉ sau vài buổi tập đơn giản nhưng mình giảm bớt bệnh viêm mũi rất nhiều, không còn cảnh ngày nào cũng sụt sùi, tốn nhiều khăn giấy như trước nữa. trong vòng 01 tuần thấy giảm khoảng 50%, đến nay gần 4 tháng mà mình không tốn viên thuốc nào, lâu thật lâu mới bị sồ mủi trở lại nhưng cũng tự hết trong một buổi thôi. Khi chưa tập mình rất ghét nhậu dưới sàn nhà do phải ngồi xếp bằng khoảng 5 phút là chân bị tê cứng rất khó chịu, nay mình ngồi cả tiếng đồng hồ nhưng vẫn thấy thoải mái. Lúc trước mình bị viêm họng nên khi giảng bài cho máy đứa em khoảng 5-10 phút là nói hết nổi, khan cổ khó chịu nhưng nay mình độc Tô Đô, Ta Đa, To Ta cả tiếng nhưng không thấy hề hấn gì, rất thoải mái, không còn khan cổ nữa.

Trước đây mình nghĩ đi tu là vào chùa khoát áo thầy tu, trì tụng kinh chú hằng ngày thì mới gọi là tu hành mới có thể giải thoát được. Nhưng khi nhìn Thầy mình nghĩ Thầy cũng là Thầy tu vĩ đại, Thầy tu theo cách của mình. Tu ở tâm chứ không phải tu ở đâu. Cửa thiền chỉ là môi trường để giúp ta giữ giới hạnh, nếu chỉ ở trong chùa mà không giúp gì được cho bá tánh thì cũng không đạt được cảnh giới cao ngược lại còn mắc nợ cúng dường của bá tánh biết chừng nào trả xong. Chúng ta sống hòa đồng với xã hội tuy khó tu tập hơn nhưng nếu tu được thì đạt thành tựu cao hơn, thành tựu có đươc từ tâm hỉ xả, lòng từ bi, cứu độ chúng sanh, làm việc có ích cho mọi người. Sự dầy công nguyên cứu, phát triển các pháp như bat hòa, thập nhị thái hòa, kêu gọi những giờ đồng tâm…của Thầy cũng chỉ nhầm mục đích TÔ-THÁI- HÒA. Điều đó cho ta thấy công đức của Thầy rất lớn

Cuối cùng em cám ơn Thầy, cám ơn cô Liên, bạn Kiên cùng gia đình Totha đã bỏ thời gian quý báo để dìu dắc từng người vượt qua biến cố thế kỷ. nếu có duyên xin Thầy cho em theo học tiếp ạ.